Wiki

Thơ Việt – Mình phải sống như mùa hè năm ấy – tập thơ Nguyễn Thiên Ngân

MÌNH PHẢI SỐNG NHƯ MÙA HÈ NĂM ẤY

Tập thơ Nguyễn Thiên Ngân

[​IMG]

“Mình phải sống như mùa hè năm ấy” là tập thơ rất hay của tác giả Nguyễn Thiên Ngân.
Ai từng đọc qua “Đường còn dài, còn dài” chắc đều biết tác giả rồi.

Trích:

“Ước chi hè, những lời mình cóc nhái

Có đứa mô vô đếm chữ cho tiền
Thì tông cửa đi vô phòng chửi sếp
Rồi chạy vèo lên núi viết thơ điên”

***

“ta không chấp mi đớn hèn xảo quyệt
chỉ thương mi không hiểu chuyện trên đời
rồi mai mốt chúng mình chui xuống lỗ
cũng chia cùng một tiếng dế à ơi
thì đừng nói ta rằng “trăng đẹp nhỉ”
bởi trông trăng là chuyện rất con người”

***

“Những chiều buồn rầu như thế
Trải đều trên mỗi cuộc đời
Người ta riết rồi ai cũng
Tưởng mình thiếu thốn chơi vơi…

Nhưng mà sau cùng em ạ
Họ vẫn biết yêu cuộc đời!”

(Lâu rồi đã quên)

***

“Có những kẻ trong thế trần thật lạ

Làm bằng mơ chứ không phải xương da”

(viết ngày tháng tư)

—–

Giới thiệu về tác giả:

Nguyễn Thiên Ngân là một nữ tác giả khá trẻ, cô vừa tốt nghiệp khoa văn học và ngôn ngữ – trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn Tp.HCM. Cô sinh ra tại Buôn Mê Thuật và từ khi còn là học sinh tại Đắc Lắc, Thiên Ngân đã đoạt giải nhất truyện ngắn cuộc thi viết chân dùng tuổi Mới lớn lần 2 (2005) của báo Mực Tím.
Năm 20 tuổi Nguyễn Thiên Ngân đã có 4 cuốn sách được xuất bản: Những phố dài ướt mưa (NXB Kim Đồng), Hai chiếc xe khóa chặt vào nhau (NXB Kim Đồng), Cặp vòng mây (NXB Văn Hóa Sài Gòn) và gần đây nhất, cuối năm 2008, là Ngôi nhà mặt trời (NXB Phụ Nữ). Cô là một người khá đa tài, ngoài các tập truyện Nguyễn Thiên Ngân còn vừa ra mắt bạn đọc tập thơ “Mình phải sống như mùa hè năm ấy” (2012).

– Những phố dài ướt mưa – 2005
– Hai chiếc xe khóa chặt vào nhau – 2006
– Cặp vòng mây – 2007
– Ngôi nhà mặt trời – 2008
– Đường còn dài, còn dài – 2009
– Những chuyển điệu – 2010
– Kỳ nghỉ của mỗi người – 2011
– Mình phải sống như mùa hè năm ấy (thơ) – 2012
– Ngày hoa hướng dương – 2013

MÌNH PHẢI SỐNG NHƯ MÙA HÈ NĂM ẤY

Là tên tập thơ sắp xuất bản của mình. Nhưng tựa tập thơ này lại không lấy trong một bài thơ nào cả. Nó nằm trong một bài hát mà mình đã nghe một lần và không thể nào quên, sau này có cơ hội ngồi dịch lại. Bài hát The Summer của Josh Pyke. Bài hát có 2 câu điệp khúc ám ảnh thế này: “Mình phải sống như mùa hè năm ấy – Anh muốn mình sống mãi những mùa xanh”

Chẳng hiểu vì lẽ gì, nghe hai câu hát ấy xong, mình thấy buốt đau cả lồng ngực vì một nỗi nhớ tiếc. “Mùa hè năm ấy” chẳng phải là một mùa hè cụ thể nào trong đời. Nó là cụm từ tượng trưng cho những năm tháng đẹp rưng rưng mà mỗi khi nhớ lại, ta sẽ phải tự hỏi mình, rằng làm sao để có thể sống được như mùa hè năm ấy?

Một cái mùa hè không bao giờ nguôi tỏa mặt trời trong cuộc đời chúng ta, một mùa hè giữ cho chúng ta sống sót khỏi những ngày đông giá, khi cuộc đời ngoài kia tưởng như đóng băng, không vang lên dẫu một tiếng gọi mơ hồ.

Mùa hè năm ấy mình đã ngồi bên cái hồ lạnh như nước đá tan gần biên giới Nga, nghĩ rằng tình cảnh của mình thật bi đát, bây giờ trở về sẽ không còn việc làm, không một xu dính túi, vì tất cả đã đổ vào chuyến du lịch sau khi ra trường này rồi. Rồi mình nhúng tay xuống nước lạnh cóng, giật mình vì nhớ ra đã chín mười giờ đêm rồi mà mặt trời mới đang dần dần lặn ở phía xa kia, đổ muôn nghìn lấp lánh xuống mặt hồ chênh chao vì gió. Ở xa kia, mấy người bạn đồng hành đủ quốc tịch của mình đang hè nhau đẩy một con thuyền nhỏ ra khỏi bờ, liên tục gào thét vì quá lạnh, hay vì quá kích động, làm bầy hải âu bên hồ thấy động bay tao tác. Họ gọi mình “Nomad ơi, làm gì ngồi như bị đần vậy? Lại đây lại đây!” Mình đã rời khỏi cái băng ghế gỗ suy tư ấy, chạy lại nhập hội “nghịch thuyền” với đồng bọn, tự nhủ đời ra thế nào thì ra. Còn giây phút này, làm sao mình có thể đánh đổi?

Và bây giờ nhiều năm trôi qua, khi mình nhìn lại, đó là một mùa hè không thể nào quên trong đời. Một mùa hè đầy lạc quan của tuổi trẻ, thơm mùi mặt trời trên thảo nguyên đầy hoa lá. Dù mình dự đoán không sai, mình trở về rỗng túi và bơ vơ một thời gian mới tìm được việc làm. Nhưng ánh sáng của mùa hè năm ấy đã nuôi sống mình suốt thời gian ấy, bây giờ và cả sau này nữa.

Mình phải sống như mùa hè năm ấy, cái mùa hè mình đã yêu với tất cả ngây thơ, sống với tất cả mộng mơ, đau đớn với tất cả niềm bao dung, và hạnh phúc một cách không hề lo sợ rồi ngày mùa hè này sẽ tàn đi nhanh như hoa cỏ trên đồng.

Hoa cỏ ấy đã một lần rực rỡ. Mùa sau nó sẽ rực rỡ trở lại. Rồi mùa sau nữa, và sau nữa. Còn chúng ta? Mình sợ những ngày tháng tới của mình không còn đủ hồn nhiên để yêu như mùa hè năm ấy, không còn đủ khẳng khái đam mê để làm việc mình tin như mùa hè năm ấy, và không còn đủ bao dung để thứ tha cho người cũng như cho bản thân mình, để lại bắt đầu như mùa hè năm ấy. Mình cũng sợ bạn bè mình không còn yêu nhau như mùa hè năm ấy, khi ngay cả những lỗi lầm tổn thương nhất, cũng chỉ một ly rượu dưới vườn trăng và vài câu vọng cổ là thôi tha thứ cả. Mình sợ bạn bè mình, vì đường đi khác nhau, mà rời xa cái mùa hè năm ấy.

Mình phải sống như mùa hè năm ấy. Mình muốn mình sống mãi những mùa xanh.

—–

 

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Giáo Dục

Xem thêm :  What To Do In Singapore at Night

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Check Also
Close
Back to top button