Wiki

Tập làm văn lớp 5: Tả cảnh dòng sông Hàn (Dàn ý + 9 Mẫu) (2021) ✔️ Cẩm Nang Tiếng Anh ✔️

Tập làm văn lớp 5: Tả cảnh dòng sông Hàn gồm dàn ý, cùng 9 bài văn mẫu, giúp các em học sinh lớp 5 tham khảo, tích lũy vốn từ để viết bài văn tả cảnh sông nước hay hơn, sinh động hơn.

Khi nhắc đến Đà Nẵng, chúng ta không thể không nhắc đến dòng sông Hàn rộng lớn và vô cùng thơ mộng. Vậy mời các em cùng tham khảo dàn ý, cùng 9 bài văn mẫu tả Sông Hàn để có thêm ý tưởng tả cảnh mới.

Dàn ý Tả cảnh dòng sông Hàn

1. Mở bài

  • Giới thiệu về dòng sông Hàn ở Đà Nẵng.

2. Thân bài

– Tả bao quát dòng sông:

– Tả dòng sông theo trình tự thời gian, thời điểm trong ngày:

  • Bình minh, buổi sáng dòng sông hiền hòa, êm đềm, ít tàu thuyền qua lại
  • Buổi chiều, hoàng hôn dòng sông nhộn nhịp tàu thuyền ra vào, bờ sông nhiều người đi hóng gió, tập thể dục.
  • Buổi tối: dòng sông Hàn lung linh huyền ảo và thơ mộng dưới những ánh đèn điện.

– Tả dòng sông Hàn theo trình tự không gian:

  • Dòng sông nhìn từ xa uốn lượn quanh co, về gần lại rộng mênh mông, sóng nước dập dìu.
  • Dòng sông nhìn từ trên cao xuống như một dải lụa mềm.

3. Kết bài

  • Cảm nhận của em về dòng sông Hàn.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 1

Buổi sáng, mặt sông một màu xanh biếc, cầu sông Hàn sừng sững vắt ngang sông. Đường phố đông người qua lại. Lòng sông rộng mênh mông, nước chảy lững tò. Hai bên bờ sông rợp mát bóng cây. Buổi trưa, mặt nước trong như tấm gương khổng lồ phản chiếu mây trời. Tiếng chim ríu rít trên mấy cây cao ven bờ. Buổi chiều, gió thổi nhẹ từ phía cửa sông. Mặt nước như sẫm hơn. Khi hoàng hôn buông xuống, sông Hàn thật đẹp, thật lộng lẫy và thật duyên dáng. Đường phố ven sông đông đúc người qua lại. Bên bờ sông, du khách ngồi hóng mát, thưởng thức cảnh đẹp. Buổi tối, dãy đèn hai bên vệ đường thắp lên những quả tròn đủ màu sắc, mặt sông lấp lánh ánh sáng. Hơi nước bốc lên mát mẻ. Đường phố vẫn nhộn nhịp người qua lại. Khung cảnh dòng sông thật vui tươi trong nhịp chuyển động mới của dãy phô ven sông.

Sông Hàn đã làm cho phong cảnh quê em thêm đẹp, thêm sống động. Sông Hàn vinh dự được chọn điểm thi bắn pháo hoa Quốc tế. Những dịp ấy, sông Hàn đẹp biết bao.

Sông Hàn cùng với cây cầu mang tên nó là biểu tượng của sức sống mới, là khát vọng đi lên của thành phố quê em. Em yêu biết bao nhiêu dòng sông Hàn quê em. Em mong dòng sông luôn luôn tươi đẹp.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 2

Nhắc đến Đà Nẵng người ta nhớ ngay đến Cầu Vàng, Bà Nà Hill, đèo Hải Vân, núi Ngũ Hành Sơn và không thể không nhớ đến chiếc cầu quay trên dòng sông Hàn, sông Hàn giống như một dòng chảy huyết mạch trong thành phố tạo nên sự trù phú, tươi đẹp và phát triển không ngừng cho thành phố Đà Nẵng.

Sông Hàn mang một vẻ đẹp thơ mộng, yêu kiều và cũng rất bận rộn, hiếm thấy có con sông nào giữa lòng thành phố lại nhộn nhịp tàu thuyền chở hàng qua lại nhiều như sông Hàn. Đây dường như là một dòng sông không ngủ, từ sáng sớm đến đêm muộn dòng sông dập dìu sóng nước đã tiễn đưa và chào đón biết bao lượt tàu thuyền qua lại, chính vì sự bận rộn của hoạt động vận tải trên sông nên mới có chiếc cầu quay sông Hàn, vào thời điểm ban đêm hoặc lúc có thuyền to cần đi qua cầu, chiếc cầu sẽ quay dọc theo dòng sông để thuyền có thể đi qua, sau đó lại nối lại để hai bên bờ sông có thể đi lại. Sông Hàn đẹp nhất về đêm bởi khi đó nó như một dòng sông chảy giữa ánh sáng, càng tuyệt đẹp hơn nữa là những đêm pháo hoa trên sông Hàn, khi ấy dòng sông Hàn dường như đang thăng hoa, biến mình trở thành một dòng sông ngàn hoa nở rộ đầy sắc màu rực rỡ.

Yêu sao dòng sông Hàn, một dòng sông với vẻ đẹp đi sâu vào lòng người và in sâu vào tiềm thức mỗi người dân, du khách từng đặt chân đến nơi đây, đứng ngắm nhìn dòng sông.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 3

Hà Nội có sông Hồng, Huế có sông Hương, và Đà Nẵng có sông Hàn, những con sông chảy êm đềm, dịu dàng uốn quanh như ôm ấp yêu thương những thành phố của mình, sông Hàn mang vẻ đẹp vừa xưa cũ lại vừa hiện đại, trầm lắng nhưng cũng rất nhộn nhịp.

Đứng trên cầu rồng của sông Hàn nhìn xuống, dòng sông Hàn vừa rộng dài, vừa êm đềm lại vừa khỏe khoắn, màu nước trong xanh với những đợt sóng dập dờn khẽ đưa đẩy thuyền bè qua lại, khung cảnh yên bình mà đông vui tấp nập. Em thích đi bộ vào buổi sáng sớm trên vỉa hè cạnh con sông, những con gió thổi mát lạnh, sự im lặng vắng vẻ giúp em nghe được cả tiếng rì rào sóng vỗ, thi thoảng còn có tiếng quẫy mạnh của những chú cá làm nước bắn tung tóe. Khi thành phố nhộn nhịp xe cộ qua lại cũng là lúc trên sông Hàn nhộn nhịp tàu bè, con sông trở nên “ầm ĩ” hơn vì những con tàu, nhìn từ xa thì có vẻ chúng đi rất chậm nhưng khi lại gần chúng đi như băng, xé dòng nước mà chạy. Hoàng hôn trên sông Hàn không được thấy màu đỏ của mặt trời vì mặt trời đã sớm bị khuất sau những nhà cao tầng bên sông chứ không được thấy khi lặn tới cuối chân trời. Muốn thấy sông Hàn đẹp nhất phải ngắm về đêm, hoặc ngắm sông Hàn vào những dịp tổ chức lễ hội bắn pháo hoa quốc tế, khi đó sông Hàn sẽ phô diễn tất cả mọi vẻ đẹp rực rỡ nhất, yêu kiều nhất.

Tuy tuổi thơ của em không được tắm mát trên sông Hàn nhưng đã gắn bó với sông Hàn từ những buổi chiều chơi trên bờ sông, em yêu mọi vẻ đẹp, mọi khoảnh khắc của sông Hàn và sẽ ghi nhớ đến suốt đời.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 4

Nếu ai đã đến Đà Nẵng thì có lẽ không bao giờ quên được con sông Hàn nằm giữa lòng thành phố. Không đỏ nặng phù sănh sông Hồng, không dịu dàng, hiền hoà như sông Hương, con sông Hàn quê tôi vừa khoẻ khoắn, vừa thơ mộng tô điểm thêm cho vẻ đẹp của thành phố.

Có lẽ, cái tên sông Hàn đã có từ rất lâu. khi tôi ra đời, biết quan sát cảnh vật xung quanh thì đã nghe người ta gọi nó là sông Hàn rồi. Tôi vẫn thường băn khoăn với bà: Bà ơi! Sao các vùng khác, sông đều mang những cái tên nghe rất đẹp như sông Hương, sông Hoài, sông Nhật Lệ . . . mà con sông quê mình lại mang cái tên chẳng đẹp chút nào? Bà trầm ngâm bảo với tôi rằng: Tên sông không đẹp nhưng mang một ý nghĩa hào hùng về những ngày cha ông chống giặc. Qua lời kể của bà, tôi mới biết tên sông Hàn bắt nguồn từ chuyện ngày xưa cha ông ta đã khoá cửa sông bằng xích sắt để ngăn không cho tàu giặc vào thành phố. Từ đó, mỗi lần nhìn con sông lặng lờ trôi, tôi lại thấy yêu quý nó biết bao. Phải chăng, con sông là nhân chứng cho tinh thần kiên cường bất khuất của quê hương?

Con sông Hàn là một nhánh sông lớn từ thượng nguồn chảy xuống đổ ra biển. Sông lững lờ trôi, chảy men giữa hai bờ phố xá tấp nập. Bến bờ sông, con đường Bạch Đằng chạy dài với những hàng cây xanh ngát soi bóng xuống dòng sông. Vẻ xanh mát của cây cùng với cái hiền hoà của sông Hàn tạo nên một bức tranh thật đẹp, thanh bình, thoát ra ngoài nhịp sống tấp nập của thành phố .

Vào những buổi sáng sớm, sông Hàn dịu dàng như người thiếu nữ. Phố xá xây nồng trong giấc ngủ bỏ lại con sông Hàn thao thức cùng ánh đèn đường mờ ảo. Trong làn sương nắng mỏng, sông dường như không trôi, đứng lặn ngắm nhìn vẻ đẹp yên ả thanh bình của quê hương. Mặt sông phẳng lặng như không muốn làm tỉnh giấc những con tàu đang ngủ yên sau một ngày vất vả, chỉ có những con sóng vỗ nhẹ như đang hát khúc ca êm ái ngợi ca vẻ đẹp của thành phố. Giữa không gian yên ả, sông như một dải lụa bạc thật đẹp .

Thế nhưng, vào những buổi trưa, khi ông mặt trời đang mỉm cười rải những tia nắng vàng xuống mặt sông trở nên rực rỡ, khoẻ khoắn hẳn. những tia nắng tinh nghịch nhảy nhót, đùa giỡn trên mặt nước. Trong phút chốc, gương mặt sông trở nên hồng hào, lấp lánh thật nên thơ. Sông như một chiếc gương khổng lồ soi bóng những con tàu viễn dương to lớn. Đó đây, tiếng còi vào cảng, tiếng còi ra khơi vang lên giữa khung cảnh trưa hè. Thỉnh thoảng chị gió đi qua vuốt ve mặt sông. Sông vui vẻ cười vang, vỗ sóng rì rào vào mạn thuyền, hòa cùng nhịp điệu sôi động của thành phố.

Chiều về, những tia nắng chạy trốn trở về nhà, để lại dòng sông trong bộ áo tím thẳm. Sông trở nên lặng lẽ hơn. Phải chăng, sông buồn vì phải chia tay người bạn nắng tinh nghịch? Thế nhưng, không để sông buồn lâu, thành phố thắp đèn khoác lên sông chiếc áo thật rực rỡ. Ánh sáng từ các nhà cao tầng, các biển quảng cáo, các cột đèn cao áp soi xuống mặt sông, ánh lên thật lộng lẫy với nhiều mảng sắc màu. Lúc này, nom mặt sông như nàng công chúa diện bộ cánh đẹp đẽ nhất để dự buổi dạ hội. Cứ thế, sông vươn mình khoe sắc, phô hết tất cả vẻ đẹp của mình cho mọi người chiêm ngưỡng. Trên sông, chiếc cầu sông Hàn hiện đại bắc qua với những dây cáp to, sáng lấp lánh như một chiếc vương lớn tô điểm thêm cho vẻ đẹp dòng sông. Lúc này, được đứng bên bờ sông mà tận hưởng những ngọn gió mát rượi thổi vào thật là sảng khoái. Sông trở thành người bạn giúp con người xua đi những căng thẳng, mệt mỏi của một ngày làm việc vất vả.

Tuổi thơ của tôi đã lớn lên bên con sông Hàn rộng lớn đẹp đẽ. Con sông bắc ngang thành phố, nối nhịp đôi bờ ngày ngày đưa đón bao nhiêu người qua lại. Sông mãi là người bạn gắn bó với tuổi thơ của tôi. Mai đây, dù có đi đến những miền xa, gặp những con sông mênh mông, hùng vĩ thì sông Hàn vẫn mãi là con sông mà tôi yêu quý nhất.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 5

Đà Nẵng có biển, mà nơi nào có biển, nơi đấy cũng có một chất mặn mòi. Từ trên cao nhìn xuống, đường bờ biển Đà Nẵng xanh và cong như một bờ lưng con gái thon thả. Thế nhưng có lẽ nét mềm mại nhất của Đà Nẵng, không nằm ở biển, mà chính ở sông Hàn.

Tôi thích cái mờ sương của những buổi sáng sớm. Dòng sông Hàn yên lành, lặng lẽ. Hai bên dòng sông, những người lại qua thưa thớt, họ đi bộ, hay có thể chỉ là, tìm một chút thảnh thơi. Lúc ấy, dòng sông trễ nải trong màu xanh, trong màn sương, trong những tia nắng đầu tiên của một ngày. Giữa thành phố đang ngái ngủ, đường phố vắng lặng, dòng sông dường như cũng chẳng dám cựa mình. Và những khách lãng du như tôi, cũng dường như nín thở.

Tôi đã đến Đà Nẵng trong một đêm pháo hoa, mọi thứ quá chừng lung linh. Trong ánh sáng chói lòa, trong những đợt pháo hoa rợp trời, cả dòng sông ngập đầy ánh sáng, và bồng bềnh những đoá hoa đăng. Như trong những giấc mơ kỳ diệu nhất, dòng sông lên ngôi, cây cầu như là một chiếc vương miện ngập đầy tinh tú. Không phải người nơi đây, mà tôi đã nhìn dòng sông với xiết bao tự hào, yêu mến.

Cứ ngỡ, khi mọi lộng lẫy qua đi, thì dòng sông sẽ nhạt nhòa trong mọi đêm khác. Nhưng không phải. Tôi đã đi bộ suốt dọc vỉa hè bên con sông Hàn vào những đêm khuya. Đã ngồi trên những ghế đá, nhìn dòng sông lặng lẽ trôi, nghe gió lùa trong tóc. Tôi đã đi xích lô qua hết những phố phường Đà Nẵng, để rồi điểm cuối cùng vẫn là dòng sông Hàn.

Hàn, trong tiếng Hán, có nghĩa là “lạnh”. Nhưng tôi đã không thấy dòng sông này lạnh lẽo. Dẫu rằng, đã có lúc tôi đứng đó, và lòng ngập đầy cô đơn và thương nhớ.

Cây cầu bắc qua sông Hàn là một trong những cây cầu đẹp nhất, và cũng đặc biệt nhất Việt Nam. Người ta gọi nó là cầu Sông Hàn, hoặc một cái tên giản dị và thân thiết hơn: Cầu quay. Cái tên này nếu người nào chưa biết sẽ thấy tò mò, còn khi biết rồi, thì lại thấy cái tên đó thật… đúng. Vào 1h30 hằng đêm, các khớp nối của cây cầu rời ra, và cây cầu sẽ tự động xoay một vòng. Đến khoảng 4h, thì cây cầu lại quay trở lại vị trí cũ. Người ta nói rằng, đó là để cho tàu bè qua lại được dễ dàng.

Xem thêm :  Những bài thơ hay về mùa hè

Mỗi lần, đứng trên cầu, nhìn cây cầu tự rời xa, và từ từ xoay đi, tôi hay nghĩ về bàn tay, khối óc, kì diệu của con người. Đến cả những thứ tưởng như vững chãi, bất định như cây cầu này, mà cũng có thể xoay chuyển, thì tất cả mọi thứ đều có thể thay đổi. Nhưng rồi, tôi lại nghĩ, thật ra, có những thứ không thể thay đổi. Như dòng sông Hàn này vậy. Nó sẽ vẫn chảy trôi, qua bao thăng trầm, dù thành phố này, ngày mai, ngày mốt, sẽ có thể khác đi…

Tôi đã có 2 đêm ngồi trên cầu, đợi chiếc cầu quay. Trên tay là chiếc bánh bao nóng, thơm lừng mùi tiêu, hay một chiếc bắp bốc khói. Tôi ngồi đó và nhìn dòng sông mềm mại cần mẫn chảy, nhìn hai bên dòng sông, sức sống hừng hực của một ngày đã lặng xuống, chỉ còn những ánh đèn, những hàng cây, những tấm biển Pano, và cảm nhận, hơi thở phập phồng của một đêm Đà Nẵng, trọn vẹn, rất đỗi ngọt ngào

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 6

Đã lâu lắm rồi em không về quê chơi, nhân dịp hè năm vừa rồi, bố mẹ đã dành tặng em một chuyến du lịch tại chính quê nội của em. Ở đó có biết bao nhiêu là cảnh đẹp nhưng đối với em hình ảnh dòng sông quê hương luôn khắc khoải mãi trong tâm trí em.

Sáng hôm ấy, em đã thức dậy thật sớm và ăn sáng để chuẩn bị ra bến xe đi về quê, suốt dọc đường đi em được ngắm biết bao nhiêu cảnh đẹp, được nhìn thấy rất nhiều thứ mới mẻ và thú vị. Trong lòng em cứ háo hức và hồi hộp mong cho xe lăn bánh lăn bánh thật nhanh để mau về quê nội. Vừa bước xuống xe, mùi thơm của lúa vàng như mang em vào một thế giới cổ tích, ngọt ngào, một mùi vị của tình quê không ở đâu em cảm nhận được như ở nơi này. Và xen lẫn vào đó là tiếng nước trôi nhẹ nhàng của dòng sông đủ làm nên một bức tranh trọn vẹn. Dòng sông quê nội được mệnh danh là hơi thở của cánh đồng, nó bao quanh quê hương em, cung cấp nước cho các bác nông dân vào mùa vụ, là tiếng nhạc du dương cổ vũ cho mọi người, tiếng ru trẻ thơ mỗi buổi trưa hè. Trên con sông quê, em không thể quên được những kỷ niệm một thời theo anh đi bắt cá, đi tắm, đi tổ chức những cuộc đua trâu, những trò đánh trận.

Những buổi sáng sớm tinh mơ, dòng sông quê nội càng trở nên thơ mộng bởi làn sương bao phủ, ẩn hiện xa xa là những cành cây trúc, cây liễu rũ xuống, hay trước mặt là cây đa cổ thụ in hình. Ôi, cảnh đẹp biết dường nào, nó như một bức tranh sơn mài đã được một nghệ nhân nào tô vẽ lên. Nước sông nhẹ nhàng trôi như vẫy chào mọi người ngày mới đến. Vào buổi trưa hè, sông lại hòa nhịp với những cơn gió nhẹ mạng hơi mát vào làng em, khiến cái nắng trở nên dịu dàng hơn. Mọi người cũng thường tranh thủ nghỉ trưa ở trên những hàng cây rợp bóng mát cạnh dòng sông. Rồi chiều chiều, mọi người lại nô nức ra sông tắm rửa, ra sông nghỉ ngơi, tám chuyện hoặc theo những con thuyền lênh đênh để câu cá, cất vó, vớt những cây bèo đang trôi theo dòng nước.

Mỗi buổi chiều, em thường cùng các bạn dưới quê rủ nhau ra sông vớt rác để giúp sông trở nên sạch sẽ và đẹp đẽ hơn. Chúng em đang cố gắng làm những hành động nhỏ để góp phần giữ gìn dòng sông, mong rằng từ hành động nhỏ đó mọi người sẽ ý thức được việc xả rác vào dòng sông là không đúng , mọi người hãy ra sức giữ gìn cho nguồn nước trong xanh, sạch đẹp, cũng chính là giúp cho sức khỏe của mọi người tốt hơn, giúp cho làng quê thêm đẹp. Để dòng sông mát lạnh luôn là người bạn của làng quê.

Dòng sông ơi, dù sau này em lớn lên em cũng không bao giờ quên sông đâu, sông chính là người bạn, gắn liền với tuổi thơ em, với kỷ niệm. Dù bây giờ, em đã rời xa sông, nhưng những hình ảnh về sông, về con người nơi này em mãi giữ trong tim mình. Hãy luôn mãi đẹp, mãi xanh sông nhé.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 7

Nếu nhà thơ Đỗ Trung Quân định nghĩ quê hương là “chùm khế ngọt”, là “đường đi học”, kí ức với Giang Nam là “ngày hai buổi đến trường” hay với Tế Hanh là những buổi ra khơi đánh cá ở con sông Trà Bồng thì với tôi, quê hương Đà Nẵng hiện lên trong dáng hình của sông Hàn.

Sông Hàn là một nhánh sông lớn đổ ra biển. Hàn Giang cũng mang trong mình những trầm tích lịch sử. Cái tên của nó có lẽ bắt nguồn từ việc cha ông đã khóa cửa sông bằng xích để ngăn chặn bước tiến của quân thù. Để rồi theo tháng năm, nó có những bước chuyển mình mạnh mẽ. Nó không chọn nơi đồng nội có hàng tre xanh xanh, cánh đồng cò bay thẳng tắp mà trú ngụ giữa lòng thành phố hoa lệ, bao bọc trong nhịp sống sôi động của người dân nơi đây.

Con sông mang dáng vẻ mềm mại như một dải lụa khổng lồ với chiều dài khoảng 7 km và bề ngang khoảng 1 km. Nước sông trong vắt như một tấm gương phản chiếu khổng lồ. Có chỗ nước lặng lờ trôi, có chỗ lại xoáy mạnh đầy hung dữ tựa như một con người với những tính cách đối lập. Hai bên bờ những tòa nhà cao tầng, những khu vui chơi giải trí mọc lên san sát, xe cộ lúc nào cũng tấp nập, nhịp sống hối hả khẩn trương.

Nhưng không phải lúc nào sông Hàn cũng là một cô gái năng động, hiện đại. Sáng sớm, khi bình minh vừa ló rạng và nhịp sống còn chẳng thong dong, sông Hàn cũng từ từ, nhẹ nhàng, đắm mình trong nắng ban mai còn tờ mờ sương tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng và đậm chất trữ tình. Còn buổi tối, Hàn trở thành một nàng công chúa kiêu sa diễm lệ với bộ váy đủ các sắc màu do hệ thống đèn phản chiếu xuống mặt sông. Sự lấp lánh lung linh của đèn điện như một món đồ trang sức tô điểm cho sông Hàn.

Hàn giang là dòng sông của những cây cầu, không chỉ đại diện cho sự phát triển văn hóa của Đà Nẵng mà còn là biểu tượng của đất nước. Đó là cầu Rồng mang dáng hình linh vật uy nghi phun ra lửa dưới bầu trời đêm rộng lớn. Đó là cầu Thuận Phước- chiếc cầu treo dây võng dài nhất Việt Nam đầy mềm mại, quyến rũ. Đó là cầu quay với những bước chuyển mình độc đáo. Tất cả đã góp phần tô điểm vẻ đẹp của sông Hàn.

Mỗi mùa lễ hội về, sông Hàn càng trở nên rực rỡ và huyên náo hơn bao giờ hết. Sông được gặp gỡ và kết duyên với mọi người từ khắp mọi vùng đất để rồi biết bao người vấn vương mãi không nỡ rời đi, để rồi người ta nhớ mãi về một Đà Nẵng với con sông Hàn đẹp như tranh vẽ. Và sông Hàn cũng đã chứng kiến biết bao cuộc nên duyên hạnh phúc ngay tại cây cầu Tình yêu nổi tiếng.

Với mỗi người dân Đà Nẵng, và với riêng tôi, sông Hàn chứa chở biết bao tâm tư và khát vọng…

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 8

Sông Hàn hay Hàn Giang là một dòng sông rộng lớn, mênh mông nối hai bờ của thành phố Đà Nẵng. Vẻ đẹp của sông Hàn thanh thoát mà kiêu sa, khoẻ khoắn mà dịu dàng thật giống như nàng tiên đẹp mỹ miều, lộng lẫy đang ngày đêm tươi cười cùng thành phố.

Bắt đầu từ ngã ba sông giữa quận Cẩm Lệ, Hải Châu và Ngũ Hành Sơn tới vịnh Đà Nẵng, tại chỗ giáp ranh giữa quận Hải Châu và quận Sơn Trà được gọi với cái tên nghe rất lạnh “Sông Hàn”. Sông có chiều dài khoảng 7,2 km, chiều rộng khoảng 900 – 1.200m, độ sâu trung bình 4 – 5m, có dòng chảy từ Nam lên Bắc. Cùng với sự phát triển nhanh chóng của thành phố Đà Nẵng, sông Hàn cũng không ngừng chuyển mình vươn theo. Với những cây cầu được bắc ngang qua sông như: Cầu Thuận Phước, Cầu Sông Hàn, Cầu Rồng, Cầu Trần Thị Lý, Cầu Nguyễn Văn Trỗi, Cầu Tuyên Sơn,… càng điểm tô thêm cho “nàng tiên” những màu sắc duyên dáng mới lạ. Hai bên bờ là những hàng quán tấp nập, những điểm vui chơi giải trí nhộn nhịp, những công trình kỳ vĩ đang ngày đêm đua sắc cùng dòng sông.

Vào sáng sớm, sông Hàn dịu dàng, yên ắng như người thiếu nữ vừa mới bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Trong làn sương trắng mỏng, sông dường như không trôi, lặng im ngắm nhìn vẻ đẹp thanh bình của thành phố. Đến trưa, sông Hàn trở nên rực rỡ, khỏe khoắn hẳn. Những tia nắng len lỏi, tung tăng trên mặt sóng đã khoác lên “nàng tiên” một bộ áo hồng hào, lấp lánh. Chiều về, những tia nắng vàng rực chiếu xuống dòng sông xanh thẳm ánh lên một vẻ đẹp hiền dịu, đằm thắm. Hoàng hôn buông xuống, thành phố lên đèn cũng là lúc “nàng tiên” sông Hàn đắp lên mình bộ áo mới đẹp lộng lẫy và rực rỡ. Ánh sáng từ những cây cầu, các nhà cao tầng, các biển quảng cáo, các cột đèn cao áp soi xuống mặt sông làm ánh lên vẻ lung linh, huyền ảo như muôn vì sao lấp lánh, đẹp tuyệt… Buổi tối, đi dạo quanh sông Hàn, hít thở khí trời tươi mát, lặng nhìn những con sóng cuối ngày, nghe gió thổi vi vu len qua những rặng dừa ven sông, điều đó cũng đủ làm cho con người ta thấy yên vui, hạnh phúc. Đến 0 giờ cầu quay sông Hàn bắt đầu hoạt động, lúc ấy nhìn dòng sông như nhỏ lại bởi các loại tàu, thuyền nối đuôi nhau tấp nập qua cầu. Những dịp lễ, hội,… pháo hoa hai bên bờ được bắn lên không trung, lúc ấy dòng sông là một bữa tiệc ánh sáng rợp trời đã mắt khiến bao con tim tan chảy ngất ngây.

Những ngày mùa hạ, miền trung nắng cháy, dòng sông như một cái máy lạnh vĩ đại, điều hoà không khí giúp cho thành phố luôn tươi mát, trong lành. Sông Hàn đã trở thành một phần không thể thiếu với mỗi người dân Đà Nẵng, là một “nàng tiên” tuyệt vời luôn thướt tha cùng thành phố biển đáng sống nhất Việt Nam.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 9

Đà Nẵng là thành phố duy nhất của Việt Nam được mệnh danh là “Thành phố đáng sống”, nếu ai đã đến đây chắc chắn sẽ không bao giờ quên được con sông đặc biệt chảy giữa lòng thành phố, đó chính là con sông Hàn.

Sông Hàn là một nhánh sông lớn đổ ra biển, có lẽ đây đã là dòng chảy cuối trên hành trình đổ vào biển Đông nên dường như dòng sông chảy chậm lại, lững lờ và uốn lượn quanh co. Sông Hàn rộng dài, đứng ở bên này sông nhìn sang bên kia sông những tòa nhà dường như trở nên bé nhỏ. Đi bộ buổi sáng ven sông Hàn để đón chào bình minh là khoảnh khắc tuyệt vời nhất, khi trời vừa hừng đông, từng gợn sóng lăn tăn bắt đầu nổi lên như sự thức giấc của sông Hàn, mặt nước cũng ửng hồng như còn đang ngái ngủ. Chờ đến khi mặt trời lên, dòng sông như bừng tỉnh, ngàn tia nắng chiếu xuống mặt nước lung linh lấp lánh, và thế là sông Hàn sẽ mặc chiếc áo óng ánh đó suốt cả một ngày dài. Cho đến tận chiều tối, mặt trời chưa kịp lặn thì thành phố đã lên đèn, sông Hàn trở nên sặc sỡ hơn bao giờ hết, chiếc cầu quay với đèn xanh, đỏ, vàng in bóng xuống dòng sông thật lung linh huyền ảo. Vì vẻ đẹp về đêm và khung cảnh lãng mạn của sông Hàn mà ở đây có thêm cây cầu tình yêu, một nơi lý tưởng để tâm sự, bày tỏ yêu thương.

Em yêu dòng sông Hàn và tự hào về dòng sông của quê hương mình, dù có đi đâu và ngắm những dòng sông ở khắp mọi nơi thì đối với em dòng sông đẹp nhất vẫn là sông Hàn.

Xem thêm :  10 phim trinh thám Nhật Bản chuyển thể từ tiểu thuyết hay, hấp dẫn nhất

Tập làm văn lớp 5: Tả cảnh dòng sông Hàn gồm dàn ý, cùng 9 bài văn mẫu, giúp các em học sinh lớp 5 tham khảo, tích lũy vốn từ để viết bài văn tả cảnh sông nước hay hơn, sinh động hơn.

Khi nhắc đến Đà Nẵng, chúng ta không thể không nhắc đến dòng sông Hàn rộng lớn và vô cùng thơ mộng. Vậy mời các em cùng tham khảo dàn ý, cùng 9 bài văn mẫu tả Sông Hàn để có thêm ý tưởng tả cảnh mới.

Dàn ý Tả cảnh dòng sông Hàn

1. Mở bài

  • Giới thiệu về dòng sông Hàn ở Đà Nẵng.

2. Thân bài

– Tả bao quát dòng sông:

– Tả dòng sông theo trình tự thời gian, thời điểm trong ngày:

  • Bình minh, buổi sáng dòng sông hiền hòa, êm đềm, ít tàu thuyền qua lại
  • Buổi chiều, hoàng hôn dòng sông nhộn nhịp tàu thuyền ra vào, bờ sông nhiều người đi hóng gió, tập thể dục.
  • Buổi tối: dòng sông Hàn lung linh huyền ảo và thơ mộng dưới những ánh đèn điện.

– Tả dòng sông Hàn theo trình tự không gian:

  • Dòng sông nhìn từ xa uốn lượn quanh co, về gần lại rộng mênh mông, sóng nước dập dìu.
  • Dòng sông nhìn từ trên cao xuống như một dải lụa mềm.

3. Kết bài

  • Cảm nhận của em về dòng sông Hàn.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 1

Buổi sáng, mặt sông một màu xanh biếc, cầu sông Hàn sừng sững vắt ngang sông. Đường phố đông người qua lại. Lòng sông rộng mênh mông, nước chảy lững tò. Hai bên bờ sông rợp mát bóng cây. Buổi trưa, mặt nước trong như tấm gương khổng lồ phản chiếu mây trời. Tiếng chim ríu rít trên mấy cây cao ven bờ. Buổi chiều, gió thổi nhẹ từ phía cửa sông. Mặt nước như sẫm hơn. Khi hoàng hôn buông xuống, sông Hàn thật đẹp, thật lộng lẫy và thật duyên dáng. Đường phố ven sông đông đúc người qua lại. Bên bờ sông, du khách ngồi hóng mát, thưởng thức cảnh đẹp. Buổi tối, dãy đèn hai bên vệ đường thắp lên những quả tròn đủ màu sắc, mặt sông lấp lánh ánh sáng. Hơi nước bốc lên mát mẻ. Đường phố vẫn nhộn nhịp người qua lại. Khung cảnh dòng sông thật vui tươi trong nhịp chuyển động mới của dãy phô ven sông.

Sông Hàn đã làm cho phong cảnh quê em thêm đẹp, thêm sống động. Sông Hàn vinh dự được chọn điểm thi bắn pháo hoa Quốc tế. Những dịp ấy, sông Hàn đẹp biết bao.

Sông Hàn cùng với cây cầu mang tên nó là biểu tượng của sức sống mới, là khát vọng đi lên của thành phố quê em. Em yêu biết bao nhiêu dòng sông Hàn quê em. Em mong dòng sông luôn luôn tươi đẹp.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 2

Nhắc đến Đà Nẵng người ta nhớ ngay đến Cầu Vàng, Bà Nà Hill, đèo Hải Vân, núi Ngũ Hành Sơn và không thể không nhớ đến chiếc cầu quay trên dòng sông Hàn, sông Hàn giống như một dòng chảy huyết mạch trong thành phố tạo nên sự trù phú, tươi đẹp và phát triển không ngừng cho thành phố Đà Nẵng.

Sông Hàn mang một vẻ đẹp thơ mộng, yêu kiều và cũng rất bận rộn, hiếm thấy có con sông nào giữa lòng thành phố lại nhộn nhịp tàu thuyền chở hàng qua lại nhiều như sông Hàn. Đây dường như là một dòng sông không ngủ, từ sáng sớm đến đêm muộn dòng sông dập dìu sóng nước đã tiễn đưa và chào đón biết bao lượt tàu thuyền qua lại, chính vì sự bận rộn của hoạt động vận tải trên sông nên mới có chiếc cầu quay sông Hàn, vào thời điểm ban đêm hoặc lúc có thuyền to cần đi qua cầu, chiếc cầu sẽ quay dọc theo dòng sông để thuyền có thể đi qua, sau đó lại nối lại để hai bên bờ sông có thể đi lại. Sông Hàn đẹp nhất về đêm bởi khi đó nó như một dòng sông chảy giữa ánh sáng, càng tuyệt đẹp hơn nữa là những đêm pháo hoa trên sông Hàn, khi ấy dòng sông Hàn dường như đang thăng hoa, biến mình trở thành một dòng sông ngàn hoa nở rộ đầy sắc màu rực rỡ.

Yêu sao dòng sông Hàn, một dòng sông với vẻ đẹp đi sâu vào lòng người và in sâu vào tiềm thức mỗi người dân, du khách từng đặt chân đến nơi đây, đứng ngắm nhìn dòng sông.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 3

Hà Nội có sông Hồng, Huế có sông Hương, và Đà Nẵng có sông Hàn, những con sông chảy êm đềm, dịu dàng uốn quanh như ôm ấp yêu thương những thành phố của mình, sông Hàn mang vẻ đẹp vừa xưa cũ lại vừa hiện đại, trầm lắng nhưng cũng rất nhộn nhịp.

Đứng trên cầu rồng của sông Hàn nhìn xuống, dòng sông Hàn vừa rộng dài, vừa êm đềm lại vừa khỏe khoắn, màu nước trong xanh với những đợt sóng dập dờn khẽ đưa đẩy thuyền bè qua lại, khung cảnh yên bình mà đông vui tấp nập. Em thích đi bộ vào buổi sáng sớm trên vỉa hè cạnh con sông, những con gió thổi mát lạnh, sự im lặng vắng vẻ giúp em nghe được cả tiếng rì rào sóng vỗ, thi thoảng còn có tiếng quẫy mạnh của những chú cá làm nước bắn tung tóe. Khi thành phố nhộn nhịp xe cộ qua lại cũng là lúc trên sông Hàn nhộn nhịp tàu bè, con sông trở nên “ầm ĩ” hơn vì những con tàu, nhìn từ xa thì có vẻ chúng đi rất chậm nhưng khi lại gần chúng đi như băng, xé dòng nước mà chạy. Hoàng hôn trên sông Hàn không được thấy màu đỏ của mặt trời vì mặt trời đã sớm bị khuất sau những nhà cao tầng bên sông chứ không được thấy khi lặn tới cuối chân trời. Muốn thấy sông Hàn đẹp nhất phải ngắm về đêm, hoặc ngắm sông Hàn vào những dịp tổ chức lễ hội bắn pháo hoa quốc tế, khi đó sông Hàn sẽ phô diễn tất cả mọi vẻ đẹp rực rỡ nhất, yêu kiều nhất.

Tuy tuổi thơ của em không được tắm mát trên sông Hàn nhưng đã gắn bó với sông Hàn từ những buổi chiều chơi trên bờ sông, em yêu mọi vẻ đẹp, mọi khoảnh khắc của sông Hàn và sẽ ghi nhớ đến suốt đời.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 4

Nếu ai đã đến Đà Nẵng thì có lẽ không bao giờ quên được con sông Hàn nằm giữa lòng thành phố. Không đỏ nặng phù sănh sông Hồng, không dịu dàng, hiền hoà như sông Hương, con sông Hàn quê tôi vừa khoẻ khoắn, vừa thơ mộng tô điểm thêm cho vẻ đẹp của thành phố.

Có lẽ, cái tên sông Hàn đã có từ rất lâu. khi tôi ra đời, biết quan sát cảnh vật xung quanh thì đã nghe người ta gọi nó là sông Hàn rồi. Tôi vẫn thường băn khoăn với bà: Bà ơi! Sao các vùng khác, sông đều mang những cái tên nghe rất đẹp như sông Hương, sông Hoài, sông Nhật Lệ . . . mà con sông quê mình lại mang cái tên chẳng đẹp chút nào? Bà trầm ngâm bảo với tôi rằng: Tên sông không đẹp nhưng mang một ý nghĩa hào hùng về những ngày cha ông chống giặc. Qua lời kể của bà, tôi mới biết tên sông Hàn bắt nguồn từ chuyện ngày xưa cha ông ta đã khoá cửa sông bằng xích sắt để ngăn không cho tàu giặc vào thành phố. Từ đó, mỗi lần nhìn con sông lặng lờ trôi, tôi lại thấy yêu quý nó biết bao. Phải chăng, con sông là nhân chứng cho tinh thần kiên cường bất khuất của quê hương?

Con sông Hàn là một nhánh sông lớn từ thượng nguồn chảy xuống đổ ra biển. Sông lững lờ trôi, chảy men giữa hai bờ phố xá tấp nập. Bến bờ sông, con đường Bạch Đằng chạy dài với những hàng cây xanh ngát soi bóng xuống dòng sông. Vẻ xanh mát của cây cùng với cái hiền hoà của sông Hàn tạo nên một bức tranh thật đẹp, thanh bình, thoát ra ngoài nhịp sống tấp nập của thành phố .

Vào những buổi sáng sớm, sông Hàn dịu dàng như người thiếu nữ. Phố xá xây nồng trong giấc ngủ bỏ lại con sông Hàn thao thức cùng ánh đèn đường mờ ảo. Trong làn sương nắng mỏng, sông dường như không trôi, đứng lặn ngắm nhìn vẻ đẹp yên ả thanh bình của quê hương. Mặt sông phẳng lặng như không muốn làm tỉnh giấc những con tàu đang ngủ yên sau một ngày vất vả, chỉ có những con sóng vỗ nhẹ như đang hát khúc ca êm ái ngợi ca vẻ đẹp của thành phố. Giữa không gian yên ả, sông như một dải lụa bạc thật đẹp .

Thế nhưng, vào những buổi trưa, khi ông mặt trời đang mỉm cười rải những tia nắng vàng xuống mặt sông trở nên rực rỡ, khoẻ khoắn hẳn. những tia nắng tinh nghịch nhảy nhót, đùa giỡn trên mặt nước. Trong phút chốc, gương mặt sông trở nên hồng hào, lấp lánh thật nên thơ. Sông như một chiếc gương khổng lồ soi bóng những con tàu viễn dương to lớn. Đó đây, tiếng còi vào cảng, tiếng còi ra khơi vang lên giữa khung cảnh trưa hè. Thỉnh thoảng chị gió đi qua vuốt ve mặt sông. Sông vui vẻ cười vang, vỗ sóng rì rào vào mạn thuyền, hòa cùng nhịp điệu sôi động của thành phố.

Chiều về, những tia nắng chạy trốn trở về nhà, để lại dòng sông trong bộ áo tím thẳm. Sông trở nên lặng lẽ hơn. Phải chăng, sông buồn vì phải chia tay người bạn nắng tinh nghịch? Thế nhưng, không để sông buồn lâu, thành phố thắp đèn khoác lên sông chiếc áo thật rực rỡ. Ánh sáng từ các nhà cao tầng, các biển quảng cáo, các cột đèn cao áp soi xuống mặt sông, ánh lên thật lộng lẫy với nhiều mảng sắc màu. Lúc này, nom mặt sông như nàng công chúa diện bộ cánh đẹp đẽ nhất để dự buổi dạ hội. Cứ thế, sông vươn mình khoe sắc, phô hết tất cả vẻ đẹp của mình cho mọi người chiêm ngưỡng. Trên sông, chiếc cầu sông Hàn hiện đại bắc qua với những dây cáp to, sáng lấp lánh như một chiếc vương lớn tô điểm thêm cho vẻ đẹp dòng sông. Lúc này, được đứng bên bờ sông mà tận hưởng những ngọn gió mát rượi thổi vào thật là sảng khoái. Sông trở thành người bạn giúp con người xua đi những căng thẳng, mệt mỏi của một ngày làm việc vất vả.

Tuổi thơ của tôi đã lớn lên bên con sông Hàn rộng lớn đẹp đẽ. Con sông bắc ngang thành phố, nối nhịp đôi bờ ngày ngày đưa đón bao nhiêu người qua lại. Sông mãi là người bạn gắn bó với tuổi thơ của tôi. Mai đây, dù có đi đến những miền xa, gặp những con sông mênh mông, hùng vĩ thì sông Hàn vẫn mãi là con sông mà tôi yêu quý nhất.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 5

Đà Nẵng có biển, mà nơi nào có biển, nơi đấy cũng có một chất mặn mòi. Từ trên cao nhìn xuống, đường bờ biển Đà Nẵng xanh và cong như một bờ lưng con gái thon thả. Thế nhưng có lẽ nét mềm mại nhất của Đà Nẵng, không nằm ở biển, mà chính ở sông Hàn.

Tôi thích cái mờ sương của những buổi sáng sớm. Dòng sông Hàn yên lành, lặng lẽ. Hai bên dòng sông, những người lại qua thưa thớt, họ đi bộ, hay có thể chỉ là, tìm một chút thảnh thơi. Lúc ấy, dòng sông trễ nải trong màu xanh, trong màn sương, trong những tia nắng đầu tiên của một ngày. Giữa thành phố đang ngái ngủ, đường phố vắng lặng, dòng sông dường như cũng chẳng dám cựa mình. Và những khách lãng du như tôi, cũng dường như nín thở.

Tôi đã đến Đà Nẵng trong một đêm pháo hoa, mọi thứ quá chừng lung linh. Trong ánh sáng chói lòa, trong những đợt pháo hoa rợp trời, cả dòng sông ngập đầy ánh sáng, và bồng bềnh những đoá hoa đăng. Như trong những giấc mơ kỳ diệu nhất, dòng sông lên ngôi, cây cầu như là một chiếc vương miện ngập đầy tinh tú. Không phải người nơi đây, mà tôi đã nhìn dòng sông với xiết bao tự hào, yêu mến.

Cứ ngỡ, khi mọi lộng lẫy qua đi, thì dòng sông sẽ nhạt nhòa trong mọi đêm khác. Nhưng không phải. Tôi đã đi bộ suốt dọc vỉa hè bên con sông Hàn vào những đêm khuya. Đã ngồi trên những ghế đá, nhìn dòng sông lặng lẽ trôi, nghe gió lùa trong tóc. Tôi đã đi xích lô qua hết những phố phường Đà Nẵng, để rồi điểm cuối cùng vẫn là dòng sông Hàn.

Hàn, trong tiếng Hán, có nghĩa là “lạnh”. Nhưng tôi đã không thấy dòng sông này lạnh lẽo. Dẫu rằng, đã có lúc tôi đứng đó, và lòng ngập đầy cô đơn và thương nhớ.

Cây cầu bắc qua sông Hàn là một trong những cây cầu đẹp nhất, và cũng đặc biệt nhất Việt Nam. Người ta gọi nó là cầu Sông Hàn, hoặc một cái tên giản dị và thân thiết hơn: Cầu quay. Cái tên này nếu người nào chưa biết sẽ thấy tò mò, còn khi biết rồi, thì lại thấy cái tên đó thật… đúng. Vào 1h30 hằng đêm, các khớp nối của cây cầu rời ra, và cây cầu sẽ tự động xoay một vòng. Đến khoảng 4h, thì cây cầu lại quay trở lại vị trí cũ. Người ta nói rằng, đó là để cho tàu bè qua lại được dễ dàng.

Xem thêm :  Victoria Harbour Hong Kong

Mỗi lần, đứng trên cầu, nhìn cây cầu tự rời xa, và từ từ xoay đi, tôi hay nghĩ về bàn tay, khối óc, kì diệu của con người. Đến cả những thứ tưởng như vững chãi, bất định như cây cầu này, mà cũng có thể xoay chuyển, thì tất cả mọi thứ đều có thể thay đổi. Nhưng rồi, tôi lại nghĩ, thật ra, có những thứ không thể thay đổi. Như dòng sông Hàn này vậy. Nó sẽ vẫn chảy trôi, qua bao thăng trầm, dù thành phố này, ngày mai, ngày mốt, sẽ có thể khác đi…

Tôi đã có 2 đêm ngồi trên cầu, đợi chiếc cầu quay. Trên tay là chiếc bánh bao nóng, thơm lừng mùi tiêu, hay một chiếc bắp bốc khói. Tôi ngồi đó và nhìn dòng sông mềm mại cần mẫn chảy, nhìn hai bên dòng sông, sức sống hừng hực của một ngày đã lặng xuống, chỉ còn những ánh đèn, những hàng cây, những tấm biển Pano, và cảm nhận, hơi thở phập phồng của một đêm Đà Nẵng, trọn vẹn, rất đỗi ngọt ngào

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 6

Đã lâu lắm rồi em không về quê chơi, nhân dịp hè năm vừa rồi, bố mẹ đã dành tặng em một chuyến du lịch tại chính quê nội của em. Ở đó có biết bao nhiêu là cảnh đẹp nhưng đối với em hình ảnh dòng sông quê hương luôn khắc khoải mãi trong tâm trí em.

Sáng hôm ấy, em đã thức dậy thật sớm và ăn sáng để chuẩn bị ra bến xe đi về quê, suốt dọc đường đi em được ngắm biết bao nhiêu cảnh đẹp, được nhìn thấy rất nhiều thứ mới mẻ và thú vị. Trong lòng em cứ háo hức và hồi hộp mong cho xe lăn bánh lăn bánh thật nhanh để mau về quê nội. Vừa bước xuống xe, mùi thơm của lúa vàng như mang em vào một thế giới cổ tích, ngọt ngào, một mùi vị của tình quê không ở đâu em cảm nhận được như ở nơi này. Và xen lẫn vào đó là tiếng nước trôi nhẹ nhàng của dòng sông đủ làm nên một bức tranh trọn vẹn. Dòng sông quê nội được mệnh danh là hơi thở của cánh đồng, nó bao quanh quê hương em, cung cấp nước cho các bác nông dân vào mùa vụ, là tiếng nhạc du dương cổ vũ cho mọi người, tiếng ru trẻ thơ mỗi buổi trưa hè. Trên con sông quê, em không thể quên được những kỷ niệm một thời theo anh đi bắt cá, đi tắm, đi tổ chức những cuộc đua trâu, những trò đánh trận.

Những buổi sáng sớm tinh mơ, dòng sông quê nội càng trở nên thơ mộng bởi làn sương bao phủ, ẩn hiện xa xa là những cành cây trúc, cây liễu rũ xuống, hay trước mặt là cây đa cổ thụ in hình. Ôi, cảnh đẹp biết dường nào, nó như một bức tranh sơn mài đã được một nghệ nhân nào tô vẽ lên. Nước sông nhẹ nhàng trôi như vẫy chào mọi người ngày mới đến. Vào buổi trưa hè, sông lại hòa nhịp với những cơn gió nhẹ mạng hơi mát vào làng em, khiến cái nắng trở nên dịu dàng hơn. Mọi người cũng thường tranh thủ nghỉ trưa ở trên những hàng cây rợp bóng mát cạnh dòng sông. Rồi chiều chiều, mọi người lại nô nức ra sông tắm rửa, ra sông nghỉ ngơi, tám chuyện hoặc theo những con thuyền lênh đênh để câu cá, cất vó, vớt những cây bèo đang trôi theo dòng nước.

Mỗi buổi chiều, em thường cùng các bạn dưới quê rủ nhau ra sông vớt rác để giúp sông trở nên sạch sẽ và đẹp đẽ hơn. Chúng em đang cố gắng làm những hành động nhỏ để góp phần giữ gìn dòng sông, mong rằng từ hành động nhỏ đó mọi người sẽ ý thức được việc xả rác vào dòng sông là không đúng , mọi người hãy ra sức giữ gìn cho nguồn nước trong xanh, sạch đẹp, cũng chính là giúp cho sức khỏe của mọi người tốt hơn, giúp cho làng quê thêm đẹp. Để dòng sông mát lạnh luôn là người bạn của làng quê.

Dòng sông ơi, dù sau này em lớn lên em cũng không bao giờ quên sông đâu, sông chính là người bạn, gắn liền với tuổi thơ em, với kỷ niệm. Dù bây giờ, em đã rời xa sông, nhưng những hình ảnh về sông, về con người nơi này em mãi giữ trong tim mình. Hãy luôn mãi đẹp, mãi xanh sông nhé.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 7

Nếu nhà thơ Đỗ Trung Quân định nghĩ quê hương là “chùm khế ngọt”, là “đường đi học”, kí ức với Giang Nam là “ngày hai buổi đến trường” hay với Tế Hanh là những buổi ra khơi đánh cá ở con sông Trà Bồng thì với tôi, quê hương Đà Nẵng hiện lên trong dáng hình của sông Hàn.

Sông Hàn là một nhánh sông lớn đổ ra biển. Hàn Giang cũng mang trong mình những trầm tích lịch sử. Cái tên của nó có lẽ bắt nguồn từ việc cha ông đã khóa cửa sông bằng xích để ngăn chặn bước tiến của quân thù. Để rồi theo tháng năm, nó có những bước chuyển mình mạnh mẽ. Nó không chọn nơi đồng nội có hàng tre xanh xanh, cánh đồng cò bay thẳng tắp mà trú ngụ giữa lòng thành phố hoa lệ, bao bọc trong nhịp sống sôi động của người dân nơi đây.

Con sông mang dáng vẻ mềm mại như một dải lụa khổng lồ với chiều dài khoảng 7 km và bề ngang khoảng 1 km. Nước sông trong vắt như một tấm gương phản chiếu khổng lồ. Có chỗ nước lặng lờ trôi, có chỗ lại xoáy mạnh đầy hung dữ tựa như một con người với những tính cách đối lập. Hai bên bờ những tòa nhà cao tầng, những khu vui chơi giải trí mọc lên san sát, xe cộ lúc nào cũng tấp nập, nhịp sống hối hả khẩn trương.

Nhưng không phải lúc nào sông Hàn cũng là một cô gái năng động, hiện đại. Sáng sớm, khi bình minh vừa ló rạng và nhịp sống còn chẳng thong dong, sông Hàn cũng từ từ, nhẹ nhàng, đắm mình trong nắng ban mai còn tờ mờ sương tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng và đậm chất trữ tình. Còn buổi tối, Hàn trở thành một nàng công chúa kiêu sa diễm lệ với bộ váy đủ các sắc màu do hệ thống đèn phản chiếu xuống mặt sông. Sự lấp lánh lung linh của đèn điện như một món đồ trang sức tô điểm cho sông Hàn.

Hàn giang là dòng sông của những cây cầu, không chỉ đại diện cho sự phát triển văn hóa của Đà Nẵng mà còn là biểu tượng của đất nước. Đó là cầu Rồng mang dáng hình linh vật uy nghi phun ra lửa dưới bầu trời đêm rộng lớn. Đó là cầu Thuận Phước- chiếc cầu treo dây võng dài nhất Việt Nam đầy mềm mại, quyến rũ. Đó là cầu quay với những bước chuyển mình độc đáo. Tất cả đã góp phần tô điểm vẻ đẹp của sông Hàn.

Mỗi mùa lễ hội về, sông Hàn càng trở nên rực rỡ và huyên náo hơn bao giờ hết. Sông được gặp gỡ và kết duyên với mọi người từ khắp mọi vùng đất để rồi biết bao người vấn vương mãi không nỡ rời đi, để rồi người ta nhớ mãi về một Đà Nẵng với con sông Hàn đẹp như tranh vẽ. Và sông Hàn cũng đã chứng kiến biết bao cuộc nên duyên hạnh phúc ngay tại cây cầu Tình yêu nổi tiếng.

Với mỗi người dân Đà Nẵng, và với riêng tôi, sông Hàn chứa chở biết bao tâm tư và khát vọng…

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 8

Sông Hàn hay Hàn Giang là một dòng sông rộng lớn, mênh mông nối hai bờ của thành phố Đà Nẵng. Vẻ đẹp của sông Hàn thanh thoát mà kiêu sa, khoẻ khoắn mà dịu dàng thật giống như nàng tiên đẹp mỹ miều, lộng lẫy đang ngày đêm tươi cười cùng thành phố.

Bắt đầu từ ngã ba sông giữa quận Cẩm Lệ, Hải Châu và Ngũ Hành Sơn tới vịnh Đà Nẵng, tại chỗ giáp ranh giữa quận Hải Châu và quận Sơn Trà được gọi với cái tên nghe rất lạnh “Sông Hàn”. Sông có chiều dài khoảng 7,2 km, chiều rộng khoảng 900 – 1.200m, độ sâu trung bình 4 – 5m, có dòng chảy từ Nam lên Bắc. Cùng với sự phát triển nhanh chóng của thành phố Đà Nẵng, sông Hàn cũng không ngừng chuyển mình vươn theo. Với những cây cầu được bắc ngang qua sông như: Cầu Thuận Phước, Cầu Sông Hàn, Cầu Rồng, Cầu Trần Thị Lý, Cầu Nguyễn Văn Trỗi, Cầu Tuyên Sơn,… càng điểm tô thêm cho “nàng tiên” những màu sắc duyên dáng mới lạ. Hai bên bờ là những hàng quán tấp nập, những điểm vui chơi giải trí nhộn nhịp, những công trình kỳ vĩ đang ngày đêm đua sắc cùng dòng sông.

Vào sáng sớm, sông Hàn dịu dàng, yên ắng như người thiếu nữ vừa mới bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Trong làn sương trắng mỏng, sông dường như không trôi, lặng im ngắm nhìn vẻ đẹp thanh bình của thành phố. Đến trưa, sông Hàn trở nên rực rỡ, khỏe khoắn hẳn. Những tia nắng len lỏi, tung tăng trên mặt sóng đã khoác lên “nàng tiên” một bộ áo hồng hào, lấp lánh. Chiều về, những tia nắng vàng rực chiếu xuống dòng sông xanh thẳm ánh lên một vẻ đẹp hiền dịu, đằm thắm. Hoàng hôn buông xuống, thành phố lên đèn cũng là lúc “nàng tiên” sông Hàn đắp lên mình bộ áo mới đẹp lộng lẫy và rực rỡ. Ánh sáng từ những cây cầu, các nhà cao tầng, các biển quảng cáo, các cột đèn cao áp soi xuống mặt sông làm ánh lên vẻ lung linh, huyền ảo như muôn vì sao lấp lánh, đẹp tuyệt… Buổi tối, đi dạo quanh sông Hàn, hít thở khí trời tươi mát, lặng nhìn những con sóng cuối ngày, nghe gió thổi vi vu len qua những rặng dừa ven sông, điều đó cũng đủ làm cho con người ta thấy yên vui, hạnh phúc. Đến 0 giờ cầu quay sông Hàn bắt đầu hoạt động, lúc ấy nhìn dòng sông như nhỏ lại bởi các loại tàu, thuyền nối đuôi nhau tấp nập qua cầu. Những dịp lễ, hội,… pháo hoa hai bên bờ được bắn lên không trung, lúc ấy dòng sông là một bữa tiệc ánh sáng rợp trời đã mắt khiến bao con tim tan chảy ngất ngây.

Những ngày mùa hạ, miền trung nắng cháy, dòng sông như một cái máy lạnh vĩ đại, điều hoà không khí giúp cho thành phố luôn tươi mát, trong lành. Sông Hàn đã trở thành một phần không thể thiếu với mỗi người dân Đà Nẵng, là một “nàng tiên” tuyệt vời luôn thướt tha cùng thành phố biển đáng sống nhất Việt Nam.

Tả cảnh dòng sông Hàn – Mẫu 9

Đà Nẵng là thành phố duy nhất của Việt Nam được mệnh danh là “Thành phố đáng sống”, nếu ai đã đến đây chắc chắn sẽ không bao giờ quên được con sông đặc biệt chảy giữa lòng thành phố, đó chính là con sông Hàn.

Sông Hàn là một nhánh sông lớn đổ ra biển, có lẽ đây đã là dòng chảy cuối trên hành trình đổ vào biển Đông nên dường như dòng sông chảy chậm lại, lững lờ và uốn lượn quanh co. Sông Hàn rộng dài, đứng ở bên này sông nhìn sang bên kia sông những tòa nhà dường như trở nên bé nhỏ. Đi bộ buổi sáng ven sông Hàn để đón chào bình minh là khoảnh khắc tuyệt vời nhất, khi trời vừa hừng đông, từng gợn sóng lăn tăn bắt đầu nổi lên như sự thức giấc của sông Hàn, mặt nước cũng ửng hồng như còn đang ngái ngủ. Chờ đến khi mặt trời lên, dòng sông như bừng tỉnh, ngàn tia nắng chiếu xuống mặt nước lung linh lấp lánh, và thế là sông Hàn sẽ mặc chiếc áo óng ánh đó suốt cả một ngày dài. Cho đến tận chiều tối, mặt trời chưa kịp lặn thì thành phố đã lên đèn, sông Hàn trở nên sặc sỡ hơn bao giờ hết, chiếc cầu quay với đèn xanh, đỏ, vàng in bóng xuống dòng sông thật lung linh huyền ảo. Vì vẻ đẹp về đêm và khung cảnh lãng mạn của sông Hàn mà ở đây có thêm cây cầu tình yêu, một nơi lý tưởng để tâm sự, bày tỏ yêu thương.

Em yêu dòng sông Hàn và tự hào về dòng sông của quê hương mình, dù có đi đâu và ngắm những dòng sông ở khắp mọi nơi thì đối với em dòng sông đẹp nhất vẫn là sông Hàn.

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Traveller

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button