Wiki

30+ Bài thơ phật giáo về mẹ. Những bài thơ báo hiếu cha mẹ

Thơ Phật giáo về mẹ – những bài thơ sâu sắc cảm động viết về đấng sinh thành. Mẹ”, một từ đơn giản thôi nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu tình thương, ý nghĩa sâu sắc thật bao la, rộng lớn. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai sẵn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ.

Phật giáo luôn hướng con người đề cao đạo hiếu, lòng biết ơn và trả ơn những người đã có công lao với mình. Phật giáo khuyên con người sống phải đạo, phải ghi nhớ công lao sinh thành, dưỡng dục mẹ cha. Sau đây, Wiki Chia sẻ xin gửi tới quý bạn đọc những bài thơ Phật giáo về mẹ hay và có ý nghĩa. Nếu có thể, bạn hãy chia sẻ để có thêm nhiều phút lắng lòng.

Những bài thơ Phật giáo về mẹ hay, xúc động

Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

(Trần Trung Đạo)

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người

Tiếng ai như tiếng lá thu rơi

Mười năm mẹ nhỉ mười năm lẻ

Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Hôm ấy con đi chẳng hẹn thề

Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê

Mười năm tóc mẹ màu tang trắng

Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Con đi góp lá ngàn phương

Đốt lên cho đời tan khói sương

Con đi xin mẹ hãy chờ

Ngậm ngùi con dấu trong thơ

Đau thương con viết vào trong lá

Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Con đi xin mẹ hãy chờ

Ngậm ngùi con dấu trong thơ

Nghe tiếng me như tiếng nghẹn ngào

Tiếng người hay chỉ tiếng chiêm bao

Mẹ xa xôi quá làm sao với

Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Nghe tiếng me ơi bỗng lặng người

Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi

Ví mà con đổi thời gian được

Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

Lòng Thành Dâng Mẹ Tách Trà Vu Lan

Ai đi tìm kiếm lợi danh

Mẹ tôi chỉ góp ngọt lành cho con

Một đời lội suối trèo non

Miễn sao con trẻ mộng tròn giấc say.

Nhận về mình hết đắng cay

Dãi dầu khuya sớm bàn tay chai sần

Ngày mưa tất tả chợ gần

Nắng lên mấy bận tảo tần chợ xa.

Con lớn khôn, tuổi mẹ già

Nhớ tha thiết tiếng ..ơi à…Mẹ ru!

Mẹ giờ bấc lụn ,đèn lu

Ngóng trông con trẻ bóng mù mịt khơi

Tháng bảy về, lá vàng rơi

Đây mùa hiếu hạnh đất trời nở hoa

Con chiều nay, trở lại nhà

Lòng thành dâng Mẹ tách trà Vu Lan!

Vu Lan Nhớ Mẹ

Nắng mưa Mẹ gánh trên vai

Nuôi con khó nhọc để mai thành người

Lưng cơm của Mẹ luôn vơi

Chắt chiu dành dụm cả đời vì con

Vu lan nay Mẹ chẳng còn

Cài bông hoa trắng để con nhớ Người

Suối vàng chắc Mẹ ngậm cười

Con giờ khôn lớn còn Người mãi xa

Niềm thương như chợt vỡ oà

Nhạc thiền dìu dặt ngân nga trỗi về

Thương Cha thương Mẹ tình quê

Vu lan tháng bảy Mẹ về cùng con?

Gầy hao năm tháng mỏi mòn

Vu lan khóc Mẹ lòng con u sầu.

Bông hồng vàng

Vu lan về con cài lên ngực

Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà

Của những đứa con nhớ về cha mẹ

Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ

Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương

Dù bao năm dù có hoá vô thường

Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

Cả cuộc đời mẹ cha tất bật

Cho chúng con lẽ sống tình yêu

Đại dương bao la đâu đã là nhiều

Với chúng con cha mẹ là tất cả

Có đôi lúc

Mải mê quay với dòng đời ồn ã

Những đô hội thị thành

Những phương trời lạ

Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha.

Nhớ mẹ

Mưa rơi thánh thót giọt buồn

Nhớ lời ru mẹđêmtrường nỉ non

Mẹ ơi ! Ngày tháng mỏi mòn

Mắt môi giờ đã nhạt son mẹ à

Mẹ đi về phía trời xa

Ầu ơ mẹ vẫn mượt mà trong con

Con đi về phíahoàng hôn

Chon von từ thuở chân son vào đời

Miên man về đến cửa người

Bao năm xuôi ngược khóc cười ngả nghiêng

Ngỡ trời đoái phận thuyền quyên

Nào hay vương mãi lụy phiền mẹ ơi

Giờ đây sónggiócuộc đời

Cho con hiểu kiếp làm người đa đoan

Đoạn lìa… con bước sang trang

Lời thơ từ ấy sầu loang tím buồn.

Xin lỗi cha

Cha ơi ! Con đã nhiều đêm thức trắng

Viết những bài thơ sâu lắng yêu đương

Con vô tâm không biết những đêm trường

Mùa nắng hạn…

Cha nai lưng kéo nước… mặc gió sương

Cho vụ mùa xanh tốt…

Con vô tình ước những điều ngu dốt

Rằng thời gian hãy không ngớt trôi nhanh

Đâu biết rằng cha đã quá tuổi xanh

Tóc muối tiêu đời tô thành bạc trắng…

Vai quần quật trong nắng trưa thầm lặng

Đôi chân gầy bước nặng gánh mưu sinh

Lo cho con mà quên mất thân mình

Con lại bận với mối tình dang dở…

Con đã buồn khi người yêu hờn dỗi

Con dại khờ với mơ mộng xa xôi

Mùi đất – khét nắng – giọt mồ hôi

Mùi thân thương đã làm con chợt tỉnh

Ơi cha ơi ! Biết bao giờ cha hỡi !

Con đáp đền được ơn nghĩa đời cha

Khi biển sâu và trời rộng bao la

Chẳng đo được công lao cha vun đắp…

Tập thơ Phật giáo về mẹ ngắn gọn, nhưng sâu lắng nghĩa tình

Những bài thơ sau đây tuy ngắn gọn nhưng sâu lắng nghĩa tình. Mỗi bài thơ là mỗi tiếng lòng tri ân chân thành của con dâng lên cha mẹ kính yêu.

Thương cha, nhớ mẹ

Thơ: Hoàng Anh

Nửa đời con sẽ sống sao

Chỉ thương cha mẹ xót cào ruột đau

Tại con cha, mẹ buồn dầu

Hiếu chưa tròn đạo trước sau mẹ à..

Bao giờ trả hêt công cha..?

Bao giờ trả hết nghĩa à mẹ ơi…?

Chỉ mong mẹ khỏe suốt đời

Phần cha hết bệnh con thôi an lòng

Bây giờ con chỉ ước mong

Mẹ cha mạnh khoẻ sống trong an nhàn

Phần còn số khiếp lỡ làng

Về ở với mẹ cũng cam kiếp này

Cơm người những đắng nhiều cay

Về ăn cơm với mẹ thầy bình an..!

Tình mẹ cha

Thơ: Nguyễn Bằng

Cha mẹ già đâu nỡ trách các con

Khi hoàng hôn vẫn đang còn bừng sáng

Bấc đèn dầu lửa bập bùng tỏa rạng

Bóng lập lòe soi trong ráng chiều đông.

Thuở cơ hàn nào ai tính được công

Manh áo gụ nhuộm nước đồng chua mặn

Vắt đất cằn trải bao mùa lận đận

Nuôi mầm xanh bằng khoai sắn qua ngày.

Bóng chiều tà nếp nghĩ dẫu đổi thay

Nhìn vạn vật ngẫm suy từ gốc rễ

Cố hương xưa truyền qua bao thế hệ

Mà giờ đây bọn trẻ chẳng hiểu mình.

Xem thêm :  Phimhanhdong.com.vn analysis and in-depth information

Lũy tre làng ơn mẹ dưỡng cha sinh

Mong tuổi hạc đừng vương tình ngang trái

Nhiệm màu ơi cho thời gian dừng lại

Cha mẹ già ở mãi với chúng con.

Cha tôi

Đời cha khó nhọc gian truân lắm

Bốn mùa mưa nắng tắm mồ hôi

Những đêm đông lờ lững mây trôi

Giấc ngủ không đầy thương con thơ lạnh

Bao ngày rã ròng mưa không chịu tạnh

Dáng lom khom gánh bó củi tròn

Mái tóc hằn màu sương gió mỏi mòn

Đôi chân gầy cũng không còn lành lặn

Bát cơm không đầy chấm thìa muối mặn

Chén canh rau cha nuôi nấng đời con

Xin lỗi cha con chữ hiếu chưa tròn

Chút tài mọn con chưa làm nên sự

Cha đã già con vẫn đứa con hư

Đã bao lần con hứa mình sẽ đổi

Chưa hiểu đời con mắc nhiều lầm lỗi

Cha vẫn là người dẫn lối đời con

Con còn nhớ thuở bé lon ton

Đến bây giờ con sức dài vai rộng

Cha khổ cực – ân cần – lo toan – vất vả

Con tự dặn mình không vấp ngã đâu cha.

Mẹ!

Mẹ ơi hôm nay ngày của mẹ

Viết tặng bài thơ thỏa nỗi lòng

Nơi con xứ khách trời nắng nhẹ

Quê mình đã hết đợt đông phong?

Bỗng nhớ những ngày con bé thơ

Vòng tay, tiếng hát, nhịp ầu ơ

Chạnh lòng con muốn mình đừng lớn

Thời gian hờ hững chẳng đợi chờ

Rồi khuôn mặt mẹ lắm vết hằn

Bàn tay gầy guộc mấy nếp nhăn

Mái tóc pha sương màu đã ngả

Vì con, bao đêm mẹ trở trăn

Hôm nay bên bờ sông vắng lặng

Lưu vong đất khách chẳng cạnh người

Vì ai đời mẹ bao gánh nặng

Người con xa xứ nhớ khôn nguôi

Mẹ ơi! Hôm nay ngày của mẹ

Chẳng đỡ đần chi, chẳng giúp gì

Chỉ có nỗi lòng thương khôn xiết

Ơn mẹ đời này con khắc ghi

Mẹ tôi

Trời mưa chẳng ngại – chân mẹ bước

Tần tảo sớm khuya chẳng kể nhọc nhằn

Bàn tay gầy ốm – đôi mắt sâu hằn

Chỉ muốn cho con được bằng chúng bạn

Rồi xuân qua – Rồi tới mùa nắng hạn

Giọt mồ hôi thấm mặn bát cơm trưa

Ngó trong nhà – kẽo kẹt – võng đưa

Mẹ yên lòng vì con đang say giấc..

Rồi hạ qua – rồi tới mùa gió bấc

Tấm lưng còng chắn gió rét đêm đông

Miếng cá miếng canh – mẹ nhịn – mẹ gồng

Con no bụng mẹ ấm lòng biết mấy

Cả cuộc đời mẹ không cần con thấy

Mẹ chỉ muốn nhìn con sống cảnh yên vui

Biết tự lo thân… không mãi phải sống vùi

Là mẹ đã thỏa lòng mong đợi

Thương cha

Thương cha nhiều lắm cha ơi

Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha

Đồng gần rồi tới ruộng xa

Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi

Nếp nhăn vầng trán bên đời

Vai cha mái ấm bầu trời tình thương

Dìu con từng bước từng đường

Lo toan vất vả đêm trường năm canh

Bàn tay khô, cứng, sỏi, sành

Ôm con mưa, nắng, dỗ dành, chở che

Cha là chiếc võng trưa hè

Ru con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngào

Cha là những hạt mưa rào

Cho con uống mát biết bao nhiêu lần

Giờ đây con đã lớn khôn

Công cha như núi Thái Sơn trong lòng!!!

Nỗi nhớ mẹ cha

Bao năm trôi dạt xứ người .

Chỉ mong sớm được yên vui bên nhà.

Ân tình sâu lặng bao la

Tình thương cha mẹ hơn là biển khơi

Đêm nay nước mắt con rơi

Vì thương cha mẹ một đời khổ mang

Chỉ mong con được vinh quang

Tương lai tươi sáng muôn vàn ngày sau

Mẹ cha tóc đã bạc màu

Một đời lầm lũi dãi dầu nắng mưa

Tháng ngày vất vả sớm trưa

Gió sương dầm dãi bốn mùa gian chuân

Mẹ là hương sắcmùa xuân

Cha mang hơi ấm ủ từng giấc đông

Cho con giấc ngủ ấm lòng

Tình thương cha mẹ biển dâng sóng trào

Ân tình hơn ngọn núi cao

Tình thương cha mẹ dạt dào tim con

Cả đời khắc dạ sắc son

Đời đời ghi nhớ công ơn đạo đồng

Chọn lọc những bài thơ Phật giáo về mẹ cha, báo hiếu mùa Vu Lan

Vu Lan là mùa báo hiếu. Vào những ngày này, các bạn thường tới chùa thắp một nén nhang cầu mong cho cha mẹ sống khỏe, sống đời bên con. Chùm thơ Phật giáo về cha mẹ báo hiếu mùa Vu Lan sau đây cũng ra đời trong hoàn cảnh đó.

Vẫn cần có mẹ

Cho dù con sắp già rồi,

Con vẫn cần mẹ như thời trẻ thơ!

Vẫn cần mẹ hát ầu ơ,

Ru con khỏi những bơ vơ lòng mình!

Cho dù sáng giá công danh,

Con vẫn cần mẹ ân cần sớm hôm.

Một chén nước, một bát cơm

Từ tay mẹ, vẫn sướng hơn tiệc tùng!

Cho dù con là người hùng,

Con vẫn cần mẹ mắc mùng đêm khuya.

Gió từ tay quạt mẹ đưa,

Mát hơn ngàn vạn cơn mưa đầu mùa…

Mẹ ơi, con biết là thừa

Nói câu “ơn mẹ”, dù chưa bao giờ!

Con biết mẹ cũng chẳng chờ

Nuôi con khôn lớn để nhờ mai sau!

Nhưng mà con thấy xót đau

Cả đời mẹ đã dãi dầu, đắng cay!

Con đi biền biệt tháng ngày

Lúc dừng chân đã mây bay trắng đầu!

Bơ vơ, tội nghiệp giàn trầu

Tủi thân biết mấy thân cau trước nhà.

Con về gần, mẹ đã xa,

Câu thơ lỏng chỏng giữa nhà mồ côi!

Mai sau dù có già rồi,

Con vẫn cần mẹ như thời trẻ thơ!

Nước mắt bố

(Nguyễn Văn Thu)

Có lần con theo bạn bè bỏ học

Bố gọi về nọc ra đánh một roi

(Chỉ một roi duy nhất trong đời),

Bắt con hứa phải quay về lớp học!

Đánh con xong, vào nhà bố khóc

Con dại khờ không hiểu được vì sao!

*

Rời quê hương trong mơ ước lao xao

Con từng bước, bước vào đời rất thật.

Những hiền lành, thật thà, chân chất

Được những thật thà, chân chất nâng niu!

Nhưng cuộc đời vốn chẳng thuận chiều,

Những người tốt, phần nhiều, khổ nhất!

Những thật thà, hiền lành, chân chất,

Thường bị đau đòn gấp mấy roi xưa!

Bởi thật thà tin giọt mát là mưa,

Bởi chân chất tin trong mơ gặp Bụt,

Tin hiền lành sẽ được người cứu giúp,

Tin chân thành sống tốt được yêu thương…!

Có ngờ đâu cuộc sống quá vô thường,

Trong yêu thương đã chứa nhiều dại dột.

Trong vô tư ngọt ngào lòng tốt,

Đã có lửa ngầm thiêu đốt cả tin yêu!…

*

Con đã nghe khắc khoải tiếng chim chiều

Đang sải cánh bay về miền Hạnh Phúc!

Thương chim nhỏ bay ngược chiều gió bấc,

Cố lên chim, Hạnh Phúc cuối chân trời!…

Con đã hiểu hơn nước mắt, nụ cười

Đâu phải chỉ buồn vui mới có!

Khi nụ cười còn quá nhiều méo mó,

Thì nước mắt không tròn khi nó tuôn rơi!

*

Đã dạn dày qua những đòn roi,

Xem thêm :  KINH NGHIỆM Vui Chơi ở Universal Singapore

Nhớ ơn roi xưa, con thầm tụng niệm:

Bố ơi trong cõi Ta Bà

Giọt nước mắt Bố thật là giọt trong!

Vu Lan Nhớ Cha!

Hơi Thu lạnh lẽo trước hiên Nhà!

Lẻ bốn mùa rồi vắng bóng Cha!

Khói quyện linh đường khi sớm tối.

Sương giăng nấm mộ lúc chiều tà!

Tây phương chốn ấy hồn lưu lại.

Thế tục nơi này xác đã xa!

Mỗi buổi con về nay chỉ Mẹ.

Sầu dâng ngấn lệ vẫn chưa nhòa!

Vu Lan Báo Hiếu

Tháng này là lễ vu lan

Trong lòng con thấy vô vàn nhớ thương

Cha nằm dãi nắng dầm sương

Hai hàng lệ ướt xót thương cho người.

Trên bia cha vẫn mỉm cười

Mong cho con cháu một đời ấm no

Ngày xưa trời rét cha lo

Bao nhiêu chăn ấm con no giấc nồng!

Cha là biển cả mênh mông

Nuôi con cha chẳng kể công tháng ngày

Tấm thân cha mãi hao gầy

Lo cho cuộc sống đủ đầy ấm êm.

Công cha chưa kịp đáp đền

Bây giờ cha đã về miền Tây Phương

Cuộc đời sóng gió vô thường

Nay con về thắp nén hương dâng người.

Cầu Mong Cha Mẹ Bình An

(Nguyễn Quang Long)

Xa nhà đã mấy năm nay

Nhìn về quê mẹ, lệ cay dâng trào

Hai dòng nước mắt nghen ngào

Nhớ ơn cha mẹ, lao đao tháng ngày

Cho con cuộc sống hôm nay

Tương lai tươi sáng, tháng ngày yên vui

Nhớ thương cha mẹ ngậm ngùi

Chỉ mong cha mẹ yên vui tuổi già

Thương cha mẹ chốn quê nhà

Thức khuya dậy sớm, mưa xa chẳng màng

Bao nhiêu cực khổ lầm than

Chỉ mong con trẻ, hiên ngang với đời

Phương xa con viết mấy lời

Gửi về cha mẹ, mà rơi lệ nhòa

Giờ này con ở nơi xa

Cầu mong cha mẹ quê nhà bình yên

Phương xa con giữ lời nguyền

Bao lời cha mẹ nhủ, khuyên tháng ngày

Những lời răn dạy xưa nay

Khắc sâu tâm trí, đời này con ghi

Lạy cha lạy mẹ con quỳ

Công ơn trời biển khắc ghi muôn đời

Xa quê con gửi mấy lời

Tỏ lòng hiếu kính về nơi quê nhà

Những bài thơ hay về cha mẹ đã khuất, gây xúc động khôn nguôi

Cha mẹ mất đi để nỗi nhớ luôn day dứt trong lòng con. Con cái đã gửi gắm nỗi nhớ khôn nguôi trong những bài thơ hay nhất sau đây:

Nhớ về cha

Tác giả: Phú Quang

Thế là cha đã ra đi

Đến nay đã mấy đông rồi cha ơi

Cha đi bỏ lại cõi đời

Bao nhiêu đông ấy sầu vơi hỡi người.

Thế là mãi mãi cha ơi

Con đây phải chịu cảnh đời mồ côi

Tự lo bươn trải cuộc đời

Gặp khi khó khổ chẳng nơi tỏ bày.

Thế là cha hỡi cha ơi

Âm dương cách biệt kiếp đời chia ly

Biết rằng xót khổ sầu bi

Cũng đành cam chịu mãi đời cút côi…

Dẫu rằng cách trở cha ơi

Con đây mãi vẫn…trọn đời nhớ thương…!!!

Bữa cơm thiếu mẹ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Một buổi sáng mùa đông chớm lạnh

Về quê nhà con chạnh lòng đau

Tóc cha mây trắng một màu

Nụ cười đôn hậu mẹ đâu…xa rồi!

Bữa cơm trống chỗ ngồi của mẹ

Bát canh cua lặng lẽ con phần

Nhìn lên di ảnh tần ngần

Nghẹn ngào nuốt lệ ngàn lần xót xa

Nhớ thuở trước cửa nhà ấm áp

Đón con về đầy ắp thương yêu

Mẹ luôn dành dụm cưng chiều

Bữa cơm đạm bạc nhưng nhiều niềm vui

Nay đã vắng thật rồi bóng mẹ

Bữa cơm quê vắng vẻ tiếng cười

Cha buồn nhớ mẹ chẳng nguôi

Bát cơm nóng hổi lòng Người lạnh căm.

Phút Chạnh Lòng

Nén nhang lòng dâng gởi đến Mẹ Cha

Công dưởng dục đậm đà nuôi con lớn

Nhìn khói bay lòng từng cơn sóng gợn

Nước mắt buồn đau đớn đã trào tuôn…

Thiếu Mẹ yêu đêm xuống dạ thấy buồn

Sương thấm lạnh tận xương như dao cắt

Bước chân xiêu…giữa dòng đời cúi mặt

Lòng xót xa…luôn quặn thắt từng hồi.

Phận đói nghèo đành trôi nổi khắp nơi

Mưa nắng gió…một đời thờ thẫn bước

Hết miền xuôi con ngược về sơn cước

Mong bụng no,thầm được giấc ngủ dài.

Mẫu tử tình! Thương nhớ phải chia hai

Con đành chịu chít cài khăn tang trắng

Cầu trần gian! cho đất bằng…biển lặng

Đời mồ côi! đừng cay đắng chạnh lòng.

Nghẹn lòng

Tác giả: Đặng Minh Mai

Hết thật rồi hình bóng của cha yêu

Ngày hai buổi sớm chiều cha đứng ngóng

Mắt mòn mỏi đợi con bên cánh võng

Vòng tay cha dang rộng ấm tim người

Hết thật rồi mưa trút nước trắng trời

Tuôn dòng lệ nghẹn lời thương lời nhớ

Cha khuất núi nhưng tình Người dang dở

Bởi thương con như thuở mới lọt lòng

Hết thật rồi nay hết những đợi mong

Lời chỉ bảo khơi trong cha gạn đục

Tuy khôn lớn, với cha con nhiều lúc

Quá thơ ngây bên vực thẳm cuộc đời

Con nghẹn lòng tim nhói buốt cha ơi!

Thương cha lắm đầy vơi bao tiếc nuối

Cha yên nghỉ nơi chốn xa chín suối

Dạ con đau như muối xát ruột mềm!

Khóc mẹ

Thơ: Phạm Đức Lộc

Mẹ sao nỡ bỏ chúng con

Mẹ đi đột ngột lòng con não nề

Từ nay cách biệt sơn khê

Còn đâu sớm tối đi về mẹ vui

Con khóc mẹ ngậm ngùi khôn xiết

Dạ con sầu tiễn biệt mẹ yêu

Còn đâu mỗi sớm mỗi chiều

Con về chẳng thấy mẹ yêu ở nhà !

Lòng quặn thắt con òa khóc mẹ

Dâng lưng cơm đau xé lòng con

Khói nhang nghi ngút vẫn còn

Nhìn lên di ảnh mà con rã rời

Mới buổi sáng mẹ ngồi trước ngõ

Ngóng xem nay con có về không

Buổi chiều mẹ vẫn ngóng trông

Thế mà chốc lát mẹ không thở rồi

Trách trời cao sao người chia cắt

Tình mẹ con bền chặt bấy nay

Âm dương đôi ngả từ đây

Mẹ về chín suối xin khuây khỏa lòng

Con ở lại hoài mong khôn tả

Vâng lời Người chị ngã em nâng

Ơn Người cao ngất chín tầng

Cháu con sớm tối tạc lòng khắc ghi.

Bóng cha

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Về quê con đến mộ cha

Bao năm biền biệt xác cha nằm vùi

Ruột đau gan thắt bùi ngùi

Chỉ là nấm đất có mùi quê hương.

Bàn thờ nghi ngút khói hương

Mà sao lạnh lẽo phong sương là đà

Con nhìn di ảnh của cha

Mà nghe đâu đó lời cha dặn dò.

Đồng xanh bay lả con cò

Đường đê uốn khúc quanh co hàng dừa

Cha nằm hứng nắng hứng mưa

Bạc phần ngôi mộ chẳng vừa nhớ thương.

Quê nhà cha gửi thịt xương

Đáp đền mảnh đất ngát hương ruộng vườn

Con dâng cha một nén hương

Mà sao khoé mắt lệ vương rối bời

Mồ côi tội lắm ai ơi

Sao con cảm thấy nghẹn lời với cha

Mắt cha đăm đắm nhìn xa

Loanh quanh con ngỡ như cha đang nhìn.

Xem thêm :  Vietnam Google Satellite Maps

Bên con như bóng với hình

Bóng cha che chở tâm tình với con

Ngàn năm bóng cả núi non

Bóng cha ấm áp vuông tròn chở che.

Nhớ cha

Tác giả: Bích Yến Nguyễn

Cha già nằm dưới mộ sâu

Cơn mưa rả rích khóc sầu cha ơi

Nhớ cha tâm tưởng rã rời

Từng canh mất ngủ lệ rơi khóc thầm

Trần gian cõi tạm dư âm

Lòng con sao đếm cung trầm khắc ghi

Ôm cha lần cuối mãi ghì

Lá già phải rụng phải đi nhưng mà

Lâm chung cha vẫn thiết tha

Thương con thương mẹ cha đà níu chân

Nhìn cha ruột nát bần thần

Thôi rồi cha hỡi … tình thân lìa cành

Trời sao chia cắt phân ranh

Mưa chi níu kéo mảnh mành từng đêm

Vô tình mưa xối cửa rèm

Nhớ cha nhớ lắm lời êm ngọt ngào.

Phật dạy báo hiếu cha mẹ. Ghi nhớ công ơn sinh thành và dưỡng dục

Báo đáp Tứ trọng ân là bốn ân lớn nhất, trọng đại nhất của đời người mà bất cứ ai cũng không thể nguôi quên. Trong đó, ân cha mẹ là một trong những ân quan trọng nhất mà ai trong chúng ta dù có là Phật tử hay không cũng phải báo đáp kể cả Đức Phật.

Vì không có cha mẹ thì không có sự tồn tại của chúng ta ngày hôm nay lý thuyết là như vậy, nhưng không phải ai cũng biết cách để thể hiện lòng biết ơn của mình. Sau đây là những cách đơn giản mà thiết thực nhất mà ai trong chúng ta cũng có thể áp dụng để mang đến hạnh phúc, niềm vui cho các đấng sanh thành ra mình. Vậy chúng ta báo hiếu cho cha mẹ như thế nào là thiết thực nhất.

Sống tốt để cha mẹ không phải lo lắng, đau khổ vì mình

Cha mẹ đâu cần con báo đáp mà chỉ muốn con mình thực sự đàng hoàng và biết lo cho bản thân.

Có mặt khi cha mẹ cần

Đừng nghĩ phải đi làm xa, kiếm nhiều tiền và mua cho cha mẹ nhà cao cửa rộng, quần áo xum xuê…mới là báo hiếu. Sự có mặt của đứa con là niềm vui mà cha mẹ chờ mong nhất. Nhiều người mải lo cho cuộc sống riêng mà quên đi phụng dưỡng cha mẹ. Khi còn nhỏ ở với cha mẹ, lớn lên lo ăn học, đến khi ra trường lại lập gia đình sớm và lo cho gia đình mình, cha mẹ vì thế ít có cơ hội được phụng dưỡng. Đến khi biết làm cha mẹ thì cha mẹ đã qua đời.

Luôn lắng nghe và hỏi ý kiến cha mẹ với thái độ cung kính, ôn hòa, tôn trọng và yêu thương

Cha mẹ luôn muốn cảm nhận được “sự cần thiết” và “được kính trọng” từ con cái đối với mình.

Thường xuyên liên lạc với cha mẹ khi ở xa

Ngày nay, công nghệ thông tin đã và đang trên đà phát triển mạnh mẽ, nên việc dù không ở gần nhau, nhưng vẫn cập nhật được thông tin, hình ảnh là điều bình thường. Việc của bạn là trước khi đi xa hãy chuẩn bị những thiết bị cũng như hướng dẫn cha mẹ các bước cơ bản để sử dụng trong việc liên lạc với bạn sau này. Rồi khi đã đi xa, bạn nên gọi điện thoại về hằng ngày để trò chuyện dù ít hay nhiều. Còn một điều quan trọng là phải luôn bắt điện thoại khi cha mẹ gọi đến, vì những lúc đó, cha mẹ đang thật sự nhớ và lo lắng cho bạn.

Tụng Kinh, niệm Phật hằng ngày cầu sức khỏe cho cha mẹ

Tùy vào điều kiện cho phép trong ngày, bạn nên dành ra một khoảng thời gian để tụng kinh, niệm phật cầu bình an, sức khỏe đến cha mẹ của mình. Việc làm này không những mang đến lợi lạc cho bạn mà chính nguồn năng lượng bạn tạo ra từ việc tinh tấn hành trì tụng niệm sẽ ảnh hưởng rất tốt đến sức khỏe và sự an lạc của cha mẹ bạn.

Khuyên và tạo điều kiện cho cha mẹ tham gia những khóa tu học và niệm Phật

Tham gia các khóa tu tại các chùa này giúp cha mẹ bạn cởi mở, hòa nhập và quan trọng hơn là giữ được tâm tự tại và an lạc tuổi về chiều. Bên cạnh đó, bạn nên thường xuyên khuyến khích cha mẹ hành trị niệm Phật tại gia, buông bỏ những khuất mắc trong lòng và giữ tâm lý thật thoải mái.

Chăm lo đầy đủ những nhu cầu thiết yếu cho cha mẹ

Đừng viện cớ ở xa mà quên đi những nhu cầu cần thiết như ngày tái khám, thuốc thang, quần áo, giày dép…của cha mẹ, hãy gọi điện nhắc nhở hỏi thăm và gửi gắm người thân cận giúp đỡ việc đi lại cũng như cung cấp đầy đủ những vật dụng sinh hoạt cần thiết trong ngày. Những hành động nhỏ vậy thôi, nhưng cha mẹ bạn sẽ cảm nhận được sự ấm áp và rất hạnh phúc khi biết bạn luôn dõi theo họ.

Muốn hiếu thảo với cha mẹ thì hiếu thảo ngay bây giờ, không đợi khi kiếm được tiền mới nghĩ đến chuyện đó

Hiếu thảo không cần đợi tuổi. Khi còn nhỏ, kể cả 5 tuổi thôi, con đã có thể báo hiếu được rồi. Báo hiếu sớm bởi nếu chờ đến khi trưởng thành, vật chất ê hề, chưa chắc cha mẹ đã còn tại thế để nhận thành báo đó.

Thể hiện tình yêu, lòng thương với cha mẹ bằng lời nói và hành động: Thương thì phải nói ra, gặp cha mẹ và nói một cách chân tình với đấng sinh thành rằng con thương cha mẹ. Nhưng nói không chưa đủ mà phải hành động cụ thể. Không cần những thứ cao siêu, mời một tách trà, hỏi thăm sức khỏe, đỡ đần công việc, bên cạnh cha mẹ mỗi khi họ cần đến là cha mẹ đã thấy đủ.

Trên đây là những bài thơ Phật giáo về mẹ hay và có ý nghĩa nhất. Đức Phật dạy tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật. Lời dạy ấy đã nhắc nhở chúng ta tầm quan trọng của tâm hiếu, hạnh hiếu trên bước đường tu; nhưng thực hiện tâm hiếu, hạnh hiếu như thế nào cho đúng Chánh pháp để cha mẹ và ta đều được lợi lạc.

Người có phước duyên còn được cha mẹ bên cạnh, hãy giữ gìn, chăm sóc tâm hiếu, hạnh hiếu cho đúng pháp Phật dạy để tạo dựng một gia đình phước lạc, đầm ấm. Những người không còn được chở che trong tình thương vô giá của cha mẹ, hãy nỗ lực tu hành, tạo thật nhiều công đức, phước thiện để hồi hướng đến cha mẹ, mới mong cứu vớt họ khỏi chốn tam đồ, hoặc gieo trồng thêm căn lành, phước thiện cho họ ở chốn nhân thiên.

Xem thêm:

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Giáo Dục

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button